Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

HÀNG HIỆU


Cách đây chưa lâu, trước một cuộc hẹn quan trọng, chị vô tình để mấy giọt sữa bắn vào chiếc áo đang mặc, ngại về nhà thay đồ, chị rẽ vào cửa hàng Burberry toạ trong một trung tâm thương mại. Chọn mua một chiếc áo vừa í với giá 19 củ, số tiền không lớn đối với một người thượng liu như chị. Hehe.
Khi thanh toán, nhìn sang bên cạnh, chị thấy một phụ nữ nông thôn chắc là người giúp việc, tay trái bế một đứa trẻ, tay phải cầm bát cháo đang ăn dở ngây người nhìn chị như người hành tinh khác. Thấy chị nhìn lại, người phụ nữ quay đi, miệng quát đứa trẻ "ăn mau không tao tát chết mẹ mày giờ". Tự dưng một cảm giác xấu hổ bất giác lan nhanh khắp người chị. Nhanh chóng lấy đồ, chị chạy như ma đuổi khỏi nơi sang trọng đó.
Nghe thì có vẻ nghịch lí nhưng là sự thực, đó là cảm giác khi mua đồ hàng hiệu trong trung tâm thương mại Tràng Tiền của Hạnh bạn thân chị trước nhiều ánh mắt soi mói của cần lao.
Hôm khai trương Tràng Tiền, chị và một số cô gái sành điệu khác bị chặn lại không cho vào một cửa hàng với lí do, bên trong đang có khách, nếu vào đông nhân viên sẽ không chăm sóc được chu đáo. Chị vui vẻ quay ra và kịp nghe loáng thoáng mấy cô gái nói "Bà dí lồn vào, cứ làm như báu lắm". Cách phục vụ như thế đối với người hiểu biết như chị là bình thường, khi chị có nhu cầu, việc được tư vấn cặn kẽ về sản phẩm là điều cần thiết. Nhưng với người đi xem, đó hầu như là sự xúc phạm. Địt mẹ. Xúc phạm nặng nề.
Tràng Tiền Plaza đóng cửa để cấu trúc lại các cửa hàng nhằm phục vụ cho nhiều tầng lớp thị dân theo chị là điều đáng tiếc. Xã hội ngày càng phát triển, khoảng cách giàu nghèo ngày càng cách xa khiến tiêu dùng cũng biến đổi. Nhu cầu sử dụng thứ gọi là hàng hiệu là một nhu cầu có thực và đầy tiềm năng, nên nhớ, dù khủng hoảng kinh tế thì tiền vẫn không mất đi, nó chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác. Có chăng các nhà kinh doanh hàng hiệu không bám được nhu cầu của những nhà giàu mới mà thôi.
Vài năm trước, chị lang thang nhiều ngày tại Đại lộ Champs Elysées, Đại lộ Montaigne ở Paris, nơi tập trung hầu hết các thương hiệu thời trang danh tiếng thế giới hàng trăm năm nay để tìm hiểu về cách bảo vệ của họ trước sự xâm lăng của các cửa hàng bình dân. Họ thậm chí còn lập ra Uỷ ban riêng của Đại lộ để đặt ra các tiêu chuẩn kinh doanh tại đó. Mặc dù không cản nổi sự xâm lăng của hàng bình dân nhưng rõ ràng họ đã hạn chế tối đa được việc đó. Trong mắt giới thượng liu, Đại lộ Champs Elysées và Montaigne vẫn là điểm đến mỗi khi có nhu cầu.
Chục năm trước đây, đến London, giới sành điệu không thể không rẽ qua Đường Oxford, nơi mua sắm cao cấp nhất tại Anh Quốc. Nhưng giờ đây, khi có quá nhiều nhãn hàng mới không danh tiếng, nó không còn là điểm đến hấp dẫn của giới thượng liu nữa, con đường trở thành điểm du lịch mua sắm của nhiều thành phần. Bình dân hoá mặc dù mang lại lợi ích kinh tế trước mắt nhưng với giới nghiên cứu tinh hoa như chị, đó đương nhiên là sự lụi tàn của một di sản văn hoá.
Còn Hạnh Nguyễn bạn thân chị, khi để các nhãn hiệu thời trang lừng danh thế giới với các cửa hàng ô mai quế lọ, đó là cách của nhà kinh doanh bất động sản chứ không phải của nhà kinh doanh hàng hiệu. Cái tên Trung tâm Hàng hiệu chỉ là cái cớ. Mọi người phân tích sự thất bại của Tràng Tiền chỉ làm cho bạn thân chị ngồi cười mỉm mà thôi.
Ôi, nếu thế giới đại đồng thì cứ lấy lá cây mà che thân chứ làm ra các sản phẩm chất lượng, đẳng cấp làm lồn gì cho mất công.
Chị thật.

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

ÂM NHẠC & ĐÀN BÒ

Đời sống tinh thần của dân Lừa đéo bằng con bò. Đấy là sự thực, đừng cãi. Để chị dẫn chứng cho các cô thấy thực tế đau xót này. 

Chị đã từng gai người nhòe lệ khi được nghe trực tiếp ca sĩ mù nổi tiếng thế giới người Italia Andrea Bocelli cất lên tiếng hát mà không dùng mic trước ngàn người chỉ với tiếng đệm nhẹ nhàng thánh thót của đàn Piano. Chị cũng từng hoà mình vào tiếng trống dập dồn và vũ điệu samba ngây ngất bốc lửa trên bãi biển Mexico. Tại Paris, chị cũng đã chết lặng trước những tác phẩm kinh điển do giàn nhạc giao hưởng Champs-Elysées trình diễn. Đó là những bữa tiệc âm nhạc thực sự.

Còn ở Việt Nam thì sao?

Không biết từ bao giờ, màn âm nhạc phụ hoạ cho các buổi Lễ, dù ở sân khấu ngoài trời, rạp hát hay khán phòng khách sạn 5 sao sang trọng, các chương trình dù ngắn dù dài, dù đối tượng khách hàng khác nhau đều mang một mô-típ khá giống nhau. Có buổi lễ khách là những quý ông lịch lãm veston lịch thiệp, các quý bà váy áo xống xênh hay những buổi lễ rặt các chàng trai cô gái quần chẽn áo xẻ đều được các nhà tổ chức chiêu đãi cái thứ gọi là âm nhạc như nhau.

Nhạc luôn được phát ra chát chúa từ những chiếc loa to tướng hướng về khán giả, bài hát trong chương trình thường đan xen giữa những bài ca về mùa xuân, về tình yêu đôi lứa, những bài hát cách mạng quen thuộc đi cùng năm tháng nhưng không theo bất cứ chủ đề gì, thậm chí có buổi lễ đan xen giữa những bài hát dân ca giao duyên mời trầu Quan họ là những bài hát nhạc sôi động KPOP thời thượng.

Trên sân khấu các vũ đoàn nhảy nhót như lũ khỉ, các ca sĩ hạng ruồi hú hét trong nền nhạc ầm ĩ đến tức ngực, kết hợp với tiếng gào thét chuyện trò của quan khách khiến không gian các khán phòng chật hẹp hỗn độn như cái chợ vỡ. Bỏ ra ngoài thì mất lịch sự, ngồi nghe thì không thể chịu nổi. Đối với người thượng liu đài các như chị đó thực sự là cơn ác mộng.

Và, không biết từ bao giờ, mở tivi là đập vào mắt, vào tai những chương trình giải trí mang danh nghĩa âm nhạc. Ngoài việc các tác phẩm do các thí sinh trình diễn đủ mọi thể loại khác nhau, trong các cuộc thi này hiếm hoi mới có một giọng ca nghe được, còn đa số là những "ca sĩ bất đắc dĩ". Địt mẹ, nhiều lúc chỉ muốn đập cụ nó tivi đi.

Khi liên tục bị thụ động tiếp nhận nền âm nhạc quái đản như vậy, tâm hồn các cô làm sao có thể nhìn thấy những thứ đẹp đẽ ở đời. Cũng chẳng ngạc nhiên khi các cô không thể phân biệt nổi hiện tượng chàng trai quê mùa với nghệ danh "Lệ Rơi" chỉ là một trò hề vui vẻ chứ không phải là một hiện tượng âm nhạc để rồi ra sức chửi bới anh chàng là thảm hoạ.

Âm nhạc là điều kì diệu trong đời sống, nó giúp tâm hồn bay bổng, tạo ra cảm hứng cho nhân loại, hay đơn giản, âm nhạc giúp ta có những giấc ngủ êm đềm. Thử tưởng tượng nếu cuộc sống thiếu âm nhạc, tâm hồn các cô sẽ khô cằn đến thế nào. Nhưng hẳn trí óc cũng sẽ trở nên rối loạn nếu thưởng thức âm nhạc theo cách các cô đã và đang làm.

Trở lại với mệnh đề chị nêu ban đầu, Lừa các cô đéo bằng con bò. Nếu các cô biết rằng, những con bò của công ty bò KOBE thuộc tập đoàn đéo gì do đại gia Đặng Văn Thành, bạn thân chị đầu tư, mỗi sáng đều được nghe những bản nhạc giao hưởng cổ điển, lãng mạn của những nhà soạn nhạc nổi tiếng như Bach, Mozart, Beethoven, Schubert, Tchaikovsky, Chopin ... chắc hẳn các cô sẽ thấy ngậm ngùi, ghen tị.

Lừa thì làm đéo gì có quà, dù là tinh thần. Phỏng các cô?

Chị thật.

LỆ RƠI - NGƯỜI NÔNG DÂN VUI VẺ

Chị không quan tâm anh chàng Lệ Rơi cho đến ngày hôm nay. Địt mẹ nghệ danh hay phết, ngang ngửa chị Mượt chứ đéo đùa. Hehe.

Trong bối cảnh đất nước đang có quá nhiều vấn đề căng thẳng. Từ đối ngoại cho đến đối nội, từ đất liền ra biển đảo, từ kinh tế đến chính trị, từ dân đen cho đến quan lại, tất cả đều thể hiện một bộ mặt u ám đến bi kịch. Ngập khắp các phương tiện truyền thông là những lời bi phẫn lũ bành trướng phương Bắc, những lời ai oán oan trái, những dối gian lọc lừa.... thì rõ ràng Lệ Rơi với bản chất hồn nhiên trong trẻo của mình lại là điểm sáng cứu rỗi những linh hồn tội lỗi.

Lệ Rơi mang hình dáng của một người nông dân chính gốc Bắc Bộ, với gia cảnh chẳng lấy gì làm dư giả, thậm chí còn nghèo túng so với chính người dân vùng quê anh chàng đang sinh sống. Mang bao nỗi vất vả gian nan của một gia đình nông thôn đã nặng nề, gia đình anh còn phải oằn vai gánh thêm người em tật nguyền. Nhìn vào, đó hẳn là một bi kịch. Phỏng các cô?

Nhưng không, anh chàng không kêu la rên rỉ, cũng không lầm lũi cam chịu như bao người nông dân khốn khổ, chỉ với những thiết bị thô sơ và đường truyền internet, anh chàng với sự hồn nhiên của mình đã nổi lên như một hiện tượng với cộng đồng. Người sâu sắc qua hiện tượng này cảm thấy sự lạc quan, có tác động tích cực đến xã hội. Người hời hợt thì vui vẻ trêu trọc, chửi bới lăng mạ, coi Lệ Rơi như một thằng điên khùng đéo biết mình là ai.

Kệ cụ, Lệ Rơi chẳng mảy may quan tâm đến người đời nói gì, anh chàng vẫn làm việc mình thích là hàng ngày post những clip tự diễn lên mạng, tham gia những hoạt động truyền thông do giới báo chí sắp xếp mà chẳng đòi hỏi điều gì.

Tất cả điều đó dù vô tình nhưng đủ để chị Mượt nhận ra và khâm phục. Sau cơn bão truyền thông qua đi, chị tin Lệ Rơi sẽ vẫn người nông dân hồn nhiên vô tư. Cuộc vui nào cũng tàn, giữ được là chính mình mới là điều quan trọng. Còn chưa tàn, hãy cứ vui vẻ hết mình nếu có thể, đó mới là cuộc chơi đích thực.

Các cô để í sẽ thấy chị không dùng bất kì từ "ca sĩ" nào trong bài viết, dĩ nhiên, bởi chị không bao giờ coi anh chàng này là ca sĩ. Chị đơn giản coi đó là một người nông dân vui vẻ. Còn các cô, lấy thước đo âm nhạc để xỉ vả Lệ Rơi, các cô chỉ khiến người khác nhanh chóng nhận ra các cô là những kẻ nhỏ nhen, ích kỉ, bần tiện, ngu ngốc và độc ác mà thôi.

Chửi là chửi cái bọn lá cải đã cố biến Lệ Rơi thành ngôi sao í. Dkm.

Chị thật.

COGNAC & CIGAR

Lừa, vốn là một trong những cộng đồng lạc hậu và tầm thường. Nhất là nết ăn và nết ỉa. Địt mẹ đừng cãi. Nhưng các cô còn man rợ hơn nữa khi những sản phẩm tinh hoa của nhân loại bị các cô làm tầm thường đi, khiến chúng trở thành những thứ cực kì kinh tởm như chính những sản phẩm của cộng đồng các cô tự tay làm ra.

Liệt kê thì quá nhiều nên hôm nay chị chỉ nói đến 2 sản phẩm tinh tuý do các nghệ nhân trên thế giới tạo thành. Hai sản phẩm mà hàng trăm năm nay được các quý ông lịch lãm, thượng lưu trên thế giới sử dụng như là cách thể hiện đẳng cấp quý tộc của mình, thế mà giờ đây đang bị các cô biến thành những "đống cứt".

Đồng thời chị cũng sẽ tiết lộ một bí quyết cực kì bí ẩn của một loại hương liệu giúp cho cánh đàn ông, kể cả loại thốitai khaibẹn răngvẩu mặtlưỡi liềm trở thành những người hấp dẫn phái nữ đến điên cuồng. Hehe.

Trước hết nói về Rượu Cognac. Chị đã từng hàng tháng trời rong ruổi tại vùng Charentes, miền Tây Nam nước Pháp để tận mắt tìm hiểu về quy trình làm ra sản phẩm của những hãng rượu lừng danh như Bisquit Dubouche, Camus, Hennesy, Remy-Martin, Martell và Otard. Đó là một quy trình cực kì kĩ lưỡng và phức tạp. Nó đòi hỏi hãng rượu phải tuân thủ nghiêm ngặt những tiêu chuẩn truyền thống hàng trăm năm nay để có thể ra một sản phẩm hoàn hảo. Kèm theo luôn là nguồn gốc rõ ràng và hướng dẫn cách thưởng thức sản phẩm tinh tuý này.

Nhưng ở Lừa thì sao? Nhìn lũ "quan lại" bụng ỏng đít beo hay các "quý bần nông" mới có tí tiền từ bán ruộng mặt mũi đỏ gay, miệng gào zô zô trăm phần trăm những chai Cognac VSOP, XO, VVSOP... rồi say khướt nôn mửa khiến chị phát kinh tởm. Địt mẹ, chúng nó uống những chai rượu quý không khác gì cách uống loại rượu nút lá chuối sáng pha chiều uống. Dĩ nhiên, trả giá cho lối thưởng thức thô bỉ đấy là những chai rượu đểu được ủ bằng men Khựa pha với phẩm màu. Với cách chăm/chăm bằng cốc, lũ Lừa chẳng thể phân biệt được thật giả và tọng vào người vô số chất độc. Đcm, chết cụ bớt đi, lũ say xỉn.

Sản phẩm thứ hai chị muốn nói đến là Cigar. Những điếu Cohiba lừng danh toàn cầu của Cuba được các cô rít tóp má như hút thuốc lào. Các cô không hiểu rằng Cigar không phải để hút lấy khói chứa đầy nicotine vào phổi như thuốc lá hay thuốc lào. Người ta chỉ hút khói vào miệng rồi nhả ra. Thưởng thức cigar là thưởng thức cái chất khói thơm đọng lại trong vòm miệng. Tuỳ từng loại mà người hút sẽ cảm nhận được khói của cigar mang mùi của da thuộc, gia vị, đất, cây cỏ và thậm chí mùi của gia súc.

Một lần nữa, với kiểu hút của các cô, các loại Cigar hảo hạng được nghệ nhân Khựa chế bằng dăm ba thứ lá vớ vẩn kèm chút hương liệu và nhét vào những cái mõm trưởng giả học làm sang của các cô. Lũ đần độn, nếu không cố gắng tinh hoa, các cô suốt đời chỉ nhận được những thứ cặn bã mà thôi.

Các con đực nhẽ sốt ruột về việc chị bật mí cách hấp dẫn phụ nữ. Đừng vội, nó liên quan đến hai sản phẩm chị kể lể trên đây. Có lẽ đây là cách cứu rỗi cách thưởng thức thô bỉ của các cô. Nếu không có phương pháp này, Cigar và Cognac đối với lũ Lừa các cô không khác gì thuốc lào và rượu lá chuối. Dkm.

Cognac và Cigar vốn là một mối tình cực kì gắn bó. Nếu tách hai thứ này ra thì các cô không thể biết được cảm giác lên đỉnh thế nào. Hehe, nghe như làm tình nhỉ? Nhưng thưởng thức những thứ tinh hoa không hề đơn giản. Muốn hiểu thêm thì địt mẹ Gúc đi, đừng lười.

Tuy nhiên, khi các cô sở hữu một điếu Cigar Cohiba và một chai Cognac xịn, các cô hãy uống bớt 2/3 chai rượu, châm điếu Cigar theo đúng phương pháp, bập bập vài hơi cho đượm khói sau đó mở nắp chai rượu và nhét điếu Cigar đang cháy để làm sao điếu Cigar thay thế cái nút rồi bịt kín lại. Khói của điếu Cigar sẽ toả xuống phần rượu còn lại để tạo ra một thứ hương liệu cực kì đặc biệt.

Khoảng 1 tháng sau, các cô mở nắp ra rồi để chai rượu vào tủ quần áo. Thứ hương này sẽ nhanh chóng thẩm thấu vào áo quần các cô và khi mặc các cô đã sở hữu một mùi đặc biệt cực kì hấp dẫn đối với phái nữ. Đó là lí do những vị quý tộc xưa và nay hay ngồi hút Cigar và uống Cognac trong một phòng gỗ kín để hấp thụ hương vào quần áo. Các cô sẽ có hàng đàn phụ nữ theo đuổi. Địt mẹ, chị nổ đấy. Hehe.

Dĩ nhiên, nếu một trong hai loại mà là đồ đểu, xin chúc mừng, quần áo các cô sẽ có mùi nhưng là mùi cứt. Lúc đó ruồi bọ, côn trùng sẽ theo các cô thay cho những cô gái chân dài miên man như thể các cô là những đống cứt di động không hơn không kém.

Tinh hoa khó mà cũng dễ phỏng các cô?

Chị thật.

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

ĐẠI ÁN


Chị vốn được sinh ra trong khuôn viên một toà án, thuở nhỏ, chỗ chị chơi là sân cuả nhà tù Hoả Lò. Cứ thế tuổi thơ chị gắn với những chồng chồng lớp lớp hồ sơ vụ án, mùa đông rét mướt bọn chị sưởi ấm bằng cách đốt những bản án bị lãng quên, thậm chí đi ỉa chị cũng chùi đít bằng những tờ cáo trạng. Nói thế để biết chị Mượt của các cô hiểu sâu sắc thế nào về cách xử lí những vấn đề bằng luật pháp.

Vụ án sơ thẩm xử bầu Kiên sẽ kết thúc vào ngày 5/6 tới đây. Đây là vụ án với khá nhiều những điều kì lạ trong lịch sử tố tụng Việt Nam. Giải thích vụ án này theo nghĩa thông thường là điều không thể. Không còn ranh giới giữa sự đúng/sai. Về bản chất, không ít người hiểu những việc bầu Kiên đã làm ảnh hưởng tiêu cực thế nào đối với nền tài chính tiền tệ thời gian qua. Nhưng về hiện tượng, với những chứng lí trong tay, rõ ràng các cơ quan rất khó để kết tội bầu Kiên với những tội danh được đưa ra.

Nhưng chị sẽ không sa đà vào những tiểu tiết vốn gây ra những mâu thuẫn sâu sắc giữa hai phe ủng hộ và không ủng hộ bầu Kiên. Chị cũng không phân tích theo luật, vốn là chuyên môn của chị. Chị giải thích chuyện này theo một cách khác lớn hơn rất nhiều. 

Đấy là về chủ nghĩa Mác - Lê, về câu chuyện đấu tranh giai cấp. Thế mới kinh.

Chắc các cô đã đọc chuyện "Hai nghìn quan tiền Tây" được chị bót cách đây ít giờ. Nếu tinh í các cô sẽ phân tích ra những kẻ được mô tả "một giẫy người hốc hác, hôi hám như những tang chứng hoạt động của sự lam lũ, nheo nhóc ở nơi bùn lầy, nước đọng, trông tưởng như một lũ ma đói hiện hồn lên trách thầm cái phú quý của những người khác." giờ đã đổi vai để làm chủ đất nước. Con cháu họ giờ ngồi trên chiếc ghế phán xét để đòi lại công bằng cho xã hội.

Và dĩ nhiên, câu chuyện công bằng sẽ không chỉ là những lát cắt của phiên xử bầu Kiên. Nơi công lí và luật pháp bị nhạo báng như câu chuyện 80 năm về trước. Câu chuyện công bằng ở đây là sự đấu tranh giữa các giai cấp để thực thi quyền làm chủ đất nước. Đó là một quá trình dài đằng đẵng và mang nhiều nghịch lí.

Trang 237, tập 7, của V.I.Lênin toàn tập do nhà xuất bản Tiến Bộ phát hành có nói rõ. Đấu tranh giai cấp là khái niệm dùng để chỉ cuộc đấu tranh của quần chúng chống lại bọn có đặc quyền, đặc lợi, bọn áp bức và bọn ăn bám, cuộc đấu tranh của những người vô sản chống lại những người hữu sản hay giai cấp tư sản... 

Các cuộc đấu tranh giai cấp có thể biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, với những phạm vi và trình độ khác nhau như: đấu tranh kinh tế, đấu tranh tư tưởng, đấu tranh chính trị... Trong thực tế lịch sử đấu tranh giai cấp còn có thể mang hình thức đấu tranh dân tộc, tôn giáo, văn hóa...

Và vai trò của nhà nước trong chủ nghĩa Mác-Lê cũng được miêu tả:

Chính quyền nhà nước là vấn đề trung tâm và cơ bản của cuộc đấu tranh giai cấp trong xã hội. Sự ra đời và tồn tại của nhà nước không phải để giải quyết mâu thuẫn giai cấp mà là để duy trì trật tự xã hội trong điều kiện mâu thuẫn không giải quyết được.

Là một quốc gia lấy tư tưởng Mác-Lê làm kim chỉ nam cho xuyên suốt các hoạt động nhà nước. Việc bầu Kiên chỉ là ví dụ nhỏ trong việc một Nhà nước duy trì công bằng xã hội bằng tư tưởng. Đó chưa hẳn là điều không tốt.

Xét một cách tổng thể, việc bắt bầu Kiên vào thời điểm khủng hoảng hệ thống tài chính tiền tệ là cần thiết để bảo vệ hệ thống vốn dĩ mong manh ấy, bảo vệ niềm tin, bảo vệ những người dân gửi tiền vào các Ngân hàng, khi mà luật pháp chưa kịp theo những biến chuyển của thời đại.

Dù sao, Trật tự cũng bắt đầu được lập lại.

Chị thật.
Thích ·  · 

HAI NGHÌN QUAN TIỀN TÂY VÀ 30 NĂM


Chuyện 80 năm trước.

Mời các cô đọc tác phẩm "Hai nghìn quan tiền tây” của loạt phóng sự “Trước vành móng ngựa”. Đăng trên Tuần báo Ngày Nay năm 1935. Tác giả nhà văn Hoàng Đạo, anh ruột nhà văn Thạch Lam. Hoàng Đạo bạn thân chị còn là một trong những người sáng lập ra nhóm văn sĩ Tự Lực văn đoàn. Gần một thế kỉ trôi qua mà câu chuyện vẫn nguyên vẹn tính thời sự. Thế mới tài.

“Không có gì buồn và chán nản bằng một phiên tòa xử “tù rượu”, nghĩa là những người bị cáo về tội buôn rượu lậu. Cũng không có gì làm cho ta nghĩ ngợi bâng khuâng hơn.

Một giẫy người khốn khổ, ốm yếu, áo nâu tả, váy đụp, không dám ngồi hẳn lên chiếc ghế dài để riêng cho tội nhân, sợ làm bẩn mặt ghế của nhà nước, một giẫy người hốc hác, hôi hám như những tang chứng hoạt động của sự lam lũ, nheo nhóc ở nơi bùn lầy, nước đọng, trông tưởng như một lũ ma đói hiện hồn lên trách thầm cái phú quý của những người khác.

- Mày có nấu rượu lậu không?
- Bẩm có.
Ông Chánh án:
- Phạt hai nghìn quan tiền tây.

Sự thất vọng và tính nhẫn nại đều hiện cùng một lúc lên nét mặt gầy gò xanh xao của một người nông phu rét run trong manh áo mỏng sờn vai, vá nhiều chỗ. Anh ta đã rời vành móng ngựa còn quay cổ lại như muốn nói điều gì, nhưng có lẽ biết rằng cũng đều vô ích, nên lại bước chân đi.

- Mày có cơm rượu lậu không?
- Bẩm, con không nấu rượu lậu...
- Nhưng người ta bắt được bã rượu ở nhà mày.
- Bẩm có.
Ông Chánh án:
- Hai nghìn quan tiền phạt.

Bị cáo nhân, một bà lão, kêu van:
- Bẩm, con già nua, quan thương cho.
Viên thông ngôn:
- Già nua mặc kệ, về việc đoan, không ai thương xót đâu. Ra!
Bà lão thở dài, nước mắt rưng rưng muốn khóc, cố van lớn:
- Bẩm, những hai nghìn, con nghèo khổ, con lấy đâu con giả?
Viên thông ngôn:
- Toà xử rồi. Không bằng lòng thì chống án. Đi. Đi ra!
Thấy bà lão còn trù trừ, viên thông ngôn quát:
- Đội xếp đâu! Lôi nó ra!
Người đội xếp sấn sổ lại, kéo bà lão ra ngoài, để đến phiên người khác.

Một người đàn bà, áo tứ thân rách, váy đụp, vừa đứng dậy vừa vạch yếm cho con bú.
- Mày có cơm rượu lậu không?
- Bẩm không.
- Nhưng người ta bắt được bã rượu ở nhà mày.
- Bẩm không, ở ruộng con đấy ạ.
- Thế là đủ rồi.
- Bẩm, ruộng con cách xa nhà con lắm. Người ta thù con, người ta bỏ vào đấy ạ.
- Có biết ai bỏ không?
- Bẩm không.
Ông Chánh án:
- Hai nghìn quan tiền phạt.

Rồi kế tiếp nhau, năm sáu chục người nhà quê ra chịu tội. Ông Chánh án không mấy khi phải nghĩ ngợi khi lên tiếng:
- Hai nghìn quan tiền phạt.

Sau cùng đến lượt một người gù lưng ra van lạy:
- Bẩm, con tàn tật...
- Tàn tật mặc mẹ mày. Có cơm rượu lậu không?
- Bẩm có.
- Mày đã bị cáo hai lần rồi. Sao lại còn tái phạm?
- Bẩm, con chỉ có nghề làm rượu. Con tàn tật, bỏ nghề ấy thì con chết đói mất.
- Không biết. Hai nghìn quan tiền phạt.”
Thích ·  · 

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

R.I.P NGÀI - BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG LÀO


Sáng ngày 17/5/2014, một máy bay quân sự của Lào bị tai nạn tại khu vực bản Nadee, huyện Paek, tỉnh Xieng Khouang. Theo thông tin được Chính phủ Lào xác nhận, trong những người tử nạn có uỷ viên Bộ chính trị, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Lào Douangchay Phichith. 

Thông tin nóng bỏng này thì liên quan gì chị Mượt? Dĩ nhiên là có chút ít, không liên quan thì chị kể ra đây làm đéo gì ngoài việc gửi lời chia buồn sâu sắc tới Chính phủ, Nhân dân Lào anh em và Gia quyến những người tử nạn.

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Lào Douangchay Phichith bạn thân chị chỉ là một trong 11 Uỷ viên Bộ chính trị Lào, theo thứ tự ông đứng sau nhiều Uỷ viên BCT như Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch QH và thậm chí cả các Phó thủ tướng khác. Tuy nhiên, theo các nhà phân tích chính trị, ông lại là ứng cử viên nặng kí nhất cho chức vụ Tổng bí thư Lào nhiệm kì tới đây.

Giống như Việt Nam, trong quân đội, Bộ trưởng Quốc phòng Douangchay Phichith chỉ đứng sau Tổng bí thư nắm chức Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Lào. Trong cơ cấu quyền lực của một số quốc gia Châu Á, Bộ trưởng Quốc phòng luôn nắm vai trò cực kì quan trọng đối với đất nước. Ngoài ra ông được biết đến là một trong những người giàu có nhất nước Lào.

Trở lại chuyện chị Mượt và đồng bọn.

Một vài năm trước, qua một tay to ở Lào, chị Mượt được giới thiệu đến gặp Douangchay Phichith, cuộc gặp ngắn ngủi chỉ đủ giới thiệu chị xuống gặp em gái của Bộ trưởng, tên gì chị quên mẹ. Tại đây, chị được quảng bá về những mỏ vàng trên diện tích khổng lồ của tỉnh Attapeu hiện đang do Quân đội Lào kết hợp với gia tộc Douangchay Phichith quản lí, và được bật đèn xanh cho phép hợp tác với những điều kiện cực kì hợp lí. Đại khái là nộp một số tiền nhất định cho vùng mỏ định khai thác, cho phép đào bới mấy tháng đầu, được thì đớp tất, sau đó ăn chia 3/7. Mọi thủ tục, bảo vệ có quân đội Lào đảm nhiệm, đéo phải nghĩ.

Quay trở về Việt Nam, chị tìm gặp một số chuyên gia đào vàng để tham vấn, đéo phải chuyên gia gắp vàng trên máy tính đâu nha. Tất cả đều cho rằng khu vực đó có vàng, vấn đề là hiện đã có quá nhiều người Việt sang khai thác phủi, còn nếu làm kiểu dân chuyên thì đầu tư lớn, rủi ro nhiều. Dĩ nhiên, chị đéo phải dân làm ăn, chị chỉ làm môi giới nên không quan tâm đến tài chính. Kéo một số anh em làm ăn đi khảo sát, bọn chị rồng rắn phi qua cửa khẩu đéo gì ở Quảng Trị rồi chui vào đất Lào. Đi mãi, đi mãi, bỏ xe lại đi bằng đường bộ miệt mài miệt mài rồi cũng đến khu vực được cho là điểm khai thác. 

Nhìn cảnh rừng rú âm u, thỉnh thoảng có tiếng súng ì ùng, dân quân thì thoắt hiện thoắt biến khiến chị vãi cả đái, chị nguồn gốc thượng liu con nhà quyền quý chưa bao giờ phải đi những chuyến ghê rợn thế này. Hehe.

Mấy chuyến đi khảo sát như thế cho đến một chuyến đi quyết định. Bọn chị mò mẫm vào khu vực dự kiến đào vàng. Dĩ nhiên được sự bảo kê của cô em gái vị Bộ trưởng Quốc phòng xấu số.

Đến một điểm hoang vu, một chuyên gia tìm vàng được mấy bạn thân chị thuê bắt đầu lò dò như chó đánh hơi dưới dòng suối cạn rồi làm thủ tục gọi là "Cắt giống", xong chuyên gia lần ngược lên phía đất cao chỉ một điểm rồi ra lệnh cho mấy thằng dân quân đào bới ở đó, từ chuyên môn gọi là là "Hạ giếng". Theo giải thích, việc "cắt giống" và "hạ giếng" cực kì quan trọng trong việc xác định được "nẹp vàng". Cũng chính vì thế mà các chuyên gia "Cắt giống" luôn được chia một tỉ lệ khá cao với nhà đầu tư khi tìm thấy vàng.

Nhưng khi đãi thử thì đéo thấy vàng. Thế mới tài. Hehe.

Kinh tế suy thoái, mấy bạn thân chị bỏ cuộc, chị cũng hết hăm hở với việc làm giàu từ thiên nhiên. Chị quay về biên FB chém gió qua ngày như các cô đã biết. Một vài lần, trong những cuộc gặp gỡ quan chức cao cấp Lào - Việt, chị có gặp ngài Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng, tuy nhiên cũng không có quan hệ gì sâu sắc thêm. Thỉnh thoảng, chị vẫn biên thư với những dòng thấm đẫm tình hữu hảo hai nước gửi cho vài ba bạn thân chị bên đó.

Hôm qua, nhận tin dữ với bạn thân chị, chị rất ngỡ ngàng thương tiếc cho vị lãnh đạo tài ba giàu có của Quân đội Lào. Nhưng thâm tâm, chị có chút nhẹ nhõm bởi may mắn không đầu tư vào mỏ vàng bên đó. Lếu không giờ cũng đéo biết chị Mượt sẽ ra sao. Có lẽ làm mẹ thổ phỉ bên đó rồi cũng nên. Hú hết cả hồn. 

R.I.P Ngài.

Một số tình tiết được nổ quá với thực tế, tin thì tin đéo tin thì thôi. 

Chị thật.

KÍCH ĐỘNG BẠO LỰC - NGƯƠI LÀ AI (PHẦN II)


Một trong những điển tích hay nhất được giải mã công khai và lấy làm giáo án mẫu của cơ quan tình báo Trung ương Mỹ CIA, là cuộc lật đổ chính quyền dân cử Iran do Thủ tướng Mohammad Mossadeq lãnh đạo vào năm 1953. Đây được coi là cuộc lật đổ chính phủ nước ngoài đầu tiên của Mỹ, đồng thời khởi đầu cho cái gọi là cuộc thánh chiến của thế giới Hồi giáo Trung Đông chống lại Phương Tây trong suốt hơn nửa thế kỉ qua.

Mặc dù nền chính trị Iran lúc đó không giống chính thể Việt Nam thời điểm hiện nay, mục đích của kẻ thù cũng khác nhau, nhưng qua vụ bạo loạn ở Bình Dương và Vũng Áng vừa qua, chị Mượt phát hiện một số điểm tương đồng khá thú vị. 

Các cô dỏng tai, căng mắt nghe chị kể nha.

Năm 1953, Thủ tướng Iran Mohammad Mossadeq bị một người tên là Kermit Rooservelt lên kế hoạch lật đổ, bởi sau khi lên nắm quyền năm 1951 ông đã ban hành chính sách quốc hữu hoá trong đó có công ty Dầu khí Anh - Iran. Công ty này sau được gọi là Bristish Petroleum (BP) một tập đoàn dầu lửa hàng đầu thế giới của chính phủ Anh.

Kermit Rooservelt là ai? Địt mẹ, hỏi chị chị hỏi ai. Gúc đi đừng lười. Hehe, chị đùa đấy. Kermit Rooservelt là cháu nội của Theodore Roosevelt, Tổng thống đời thứ 26 của Hoa Kì. Ông là nhân viên thuộc Cục tình báo Trung ương Mỹ CIA.

Sau khi bị Thủ tướng Mossadeq quốc hữu hoá công ty Dầu khí Anh -Iran đang ăn nên làm ra, chính phủ Anh rất giận dữ, dự kiến phát động một cuộc chiến tranh với Iran và tìm kiếm sự giúp đỡ của đồng minh từ thế chiến II là Mỹ, tuy nhiên đề nghị này đã không được Tổng thống Mỹ lúc đó là Dwight D. Eisenhower ủng hộ. Mỹ lo ngại rằng trả đũa bằng quân sự sẽ khiến Liên Xô đứng ra thay Iran hành động. Tuy vậy, Mỹ chấp nhận đề nghị hợp tác với Anh cho cơ quan tình báo CIA tổ chức phá hoại từ bên trong và tìm cách lật đổ chính quyền đương nhiệm của Iran.

Làm thế nào để trong một thời gian ngắn Kermit Rooservelt lật đổ được một Thủ tướng đang rất được lòng dân lúc đó? Điều đó được Kermit Rooservelt thực hiện chỉ trong ba tuần đến Iran. 

Đầu tiên, kế hoạch của ông là đẩy Iran vào sự hỗn loạn. Vì thế ông dùng rất nhiều tiền để hối lộ các chính trị gia, các thành viên quốc hội, lãnh đạo các giáo phái, một số các tờ báo, phóng viên và ... nhạc sĩ để tiến hành một chiến dịch cáo buộc, vu khống đối với uy tín của Thủ tướng Mossadeq. Hàng loạt các bài báo, tờ rơi buộc tội Thủ tướng được phát và dán trên các đường phố, từ hang cùng ngõ hẻm cho đến tận cổng toà nhà Quốc hội.

Bước hai, Kermit Rooservelt mua chuộc các tướng lĩnh quân đội đang bất mãn để phục vụ kế hoạch điều động binh lính khi chiến sự nổ ra. Hầu hết những băng đảng lưu manh đường phố cũng bị Kermit Rooservelt dùng tiền chi phối.

Để hỗn loạn, Rooservelt tạo ra một số cuộc biểu tình quy mô nhỏ phản đối những kẻ chống chính quyền đang sống ở Mỹ, các băng đảng đường phố được cấp tiền đi biểu tình, in khẩu hiệu ủng hộ chính phủ đương thời như "Tôi yêu Thủ tướng Mohammad và chủ nghĩa Cộng sản" "Chính quyền nhân dân muôn năm" .... Ban đầu đoàn biểu tình do Kermit Rooservelt đạo diễn rất ôn hoà, sau đó chính những đối tượng lưu manh này bắt đầu kích động đập phá, cướp cửa hàng, bắn vào nhà thờ Hồi giáo... gây nên tình trạng hỗn loạn.

Sau đó cũng chính Kermit Rooservelt thuê đám đông khác tấn công đám đông đầu tiên mà ông ta thuê. Tình trạng mất kiểm soát diễn ra liên tục với quy mô ngày càng lớn hơn và đỉnh điểm vào ngày 19/8/1953 Kermit Rooservelt huy động hết tất cả các thành phần khác nhau đã được mua chuộc từ trước cộng với sự phấn khích, say máu của dân chúng để biến thành một cuộc bạo động thật sự. Hàng trăm người chết trên đường phố, đốt phá cướp bóc khắp nơi, Kermit Rooservelt cùng quân đội và những kẻ kích động xông vào toà nhà chính phủ cướp chính quyền. Thủ tướng Mohammad đã phải chạy trốn và sau đó bị bắt giữ. 

Shah, kẻ thân Mỹ được đặt lên ngai vàng và từ đó nhân dân Iran bắt đầu cuộc sống suốt 25 năm dưới chế độ độc tài cực kì khắc nghiệt do Mỹ chi phối. Cho đến khi Shah bị lật đổ năm 1979 sau một cuộc cách mạng với sự nổi dậy của sinh viên. 

Quay trở về với những diễn biến tại Bình Dương và Vũng Áng vừa qua, những hành vi tương tự như dùng lưu manh cướp bóc, phá hoại và kích động bạo lực nhân danh yêu nước khiến bạo loạn bùng phát rất giống kịch bản mà đất nước Iran đã gặp phải hơn 60 năm về trước. Rất may, với sự can thiệp kịp thời của nhà chức trách cộng với dân Việt Nam vẫn hiền lành nên đã không xảy ra bạo loạn quy mô lớn.

Với những gì xảy ra, mặc dù có những thiệt hại không nhỏ đối với những doanh nghiệp Trung Quốc đang đầu tư tại Việt Nam, nhưng cuối cùng chính quyền Trung Quốc mới là kẻ hưởng lợi nhất sau tất cả những gì diễn ra trên đất liền, trong bối cảnh đang căng thẳng trên biển Đông hiện nay. Nó gây bất ổn xã hội, lòng dân hoang mang, hạ thấp uy tín chính phủ Việt Nam, chia rẽ Việt Nam với các quốc gia đang đầu tư tại Việt Nam, giảm sự ủng hộ của quốc tế với một quốc gia nhỏ bé đang bị nước láng giềng khổng lồ xâm lược. 

Hàng trăm tên lưu manh cướp giật đã bị bắt nhưng theo thông báo chính thức của chính quyền, vẫn chưa tìm được kẻ cầm đầu cung cấp tài chính và tổ chức cuộc bạo loạn vừa qua. Đó hẳn là dân chuyên nghiệp. Chị Mượt xin được nói thẳng, chắc chắn có bàn tay của nước ngoài đạo diễn sự vụ này, và đó chẳng ai khác ngoài tổ chức tình báo Hoa Nam Trung Quốc. Kẻ duy nhất đủ tiềm lực, mưu mô và muốn Việt Nam suy yếu vào thời điểm này.

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

KÍCH ĐỘNG PHÁ HOẠI - NGƯƠI LÀ AI?


Sát cánh cùng chính phủ, hàng chục ngàn công nhân tại Bình Dương xuống đường biểu tình phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc đưa giàn khoan xâm chiếm thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Rất tiếc, cuộc biểu tình ôn hoà bỗng chốc biến thành cơn giận dữ của đám đông, sự quá khích đã bùng lên dữ dội, công nhân phá hoại, cướp bóc, đốt phá hàng trăm nhà máy, cơ sở kinh doanh đã khiến hầu hết các công ty đóng trên địa bàn và các khu vực lân cận lo sợ. Hình ảnh Việt Nam với môi trường kinh doanh thân thiện đã bị ảnh hưởng lớn. Các quốc gia vùng lãnh thổ như Hồng Kong, Đài Loan khuyến cáo công dân không nên đến Việt Nam thời điểm này, chính phủ Singgapore, Hàn Quốc... lên tiếng yêu cầu nhà chức trách Việt Nam đảm bảo an toàn cho tài sản và công dân của họ.
Hàng trăm người đã bị bắt, các cơ quan chức năng đã nhanh chóng vào cuộc và ổn định tình hình, đến nay khu vực Bình Dương đã phần nào được kiểm soát, tuy nhiên, một số khu vực khác vẫn tiềm ẩn nguy cơ bùng phát bạo lực.. Nhiều vấn đề được đặt ra, một trong các vấn đề mấu chốt là xác định kẻ nào đứng đằng sau giật dây kích động công nhân gây ra các sự cố trên.
Dĩ nhiên, đó là việc của cơ quan chức năng chứ đéo phải việc của chị Mượt.
Việc của chị là nghiên cứu các bài học trong quá khứ và đưa ra các giả thiết trong tương lai.
Trong quá khứ, có những giai đoạn mối quan hệ Việt Nam - Trung Quốc căng thẳng tột độ, chủ nghĩa bá quyền Trung Hoa chưa khi nào chấp nhận Việt Nam như một quốc gia độc lập, Trung Quốc luôn muốn biến Việt Nam thành một nước chư hầu để mưu cầu lợi ích dân tộc, mở rộng ảnh hưởng đến vùng Đông Nam châu Á. Khi không khuất phục được, Trung Quốc sẵn sàng tráo trở sử dụng những chiêu bài kích động, phá hoại và đỉnh điểm là cuộc chiến tranh biên giới 1979, với tư tưởng bá quyền nước lớn "Dạy cho Việt Nam một bài học".
Để chuẩn bị chiến tranh năm 1979, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã tranh thủ lúc tình cảm hai quốc gia tốt đẹp để cài cắm hàng trăm tổ chức, hàng vạn chuyên gia với danh nghĩa cố vấn cho Việt Nam. Thực chất, đó là những tổ chức thuộc lực lượng Tình báo Hoa Nam với nhiệm vụ nằm vùng và thực hiện các mưu đồ phá hoại từ bên trong.
Trong cuốn "Sự thật về mối quan hệ Việt Nam - Trung Quốc 30 năm" do Nhà Xuất bản Sự Thật phát hành tháng 10 năm 1979 nhằm vạch trần bộ mặt phản động của bọn bành trướng Bắc Kinh đối với nước ta trong suốt một thời gian dài, có đoạn viết về những phá hoại từ bên trong, trước khi cuộc chiến tranh biên giới bắt đầu như sau:
... "Họ lập các tổ chức phản động và mạng lưới gián điệp người Hoa trên đất Việt Nam. Các tổ chức gọi là “Hoa kiều hòa bình liên hiệp hội”, “Hoa kiều tiến bộ”, “Hội học sinh Hoa kiều yêu nước”, “Mặt trận thống nhất Hoa kiều”..,v.v.. do Bắc Kinh thành lập và chỉ huy, đã hoạt động chống lại các chính sách của chính quyền, chống lệnh đăng ký nghĩa vụ quân sự, kích động tâm lý huyết thống trong người Việt gốc Hoa . Họ in tiền giả, đầu cơ tích trữ, nâng giá hàng nhằm phá kế hoạch ổn định và phát triển kinh tế của các cơ quan Nhà nước Việt Nam, Với những thủ đoạn đó, những người cầm quyền Bắc Kinh đã gây thêm khó khăn cho nhân dân Việt Nam vốn đã gặp biết bao khó khăn do 30 năm chiến tranh của đế quốc để lại, khiến cho nhiều người về sau bỏ nước ra đi tìm một nơi mà họ cho là dễ làm ăn hơn"...
Từ những bài học trong quá khứ để có nhận định, kẻ sẽ được lợi nhất trong những sự việc vừa qua chính là nhà cầm quyền Trung Quốc. Do vậy, không loại trừ có bàn tay đen của Tổng cục tình báo Hoa Nam tham gia vào sự vụ này.
Quay trở lại vấn đề nóng bỏng của ngày hôm nay. Một mặt, ngoài biển khơi, giàn khoan khổng lồ Hải Dương 981 của Trung Quốc được sự hộ tống của hàng chục tàu chiến, máy bay vẫn đang từng bước xâm phạm vùng biển Việt Nam. Chúng dùng mọi thủ đoạn phá hoại, khiêu khích, cố tình gây hấn tàu của Cảnh sát biển Việt Nam đang làm nhiệm vụ trong vùng biển chủ quyền. Mặt khác chúng dùng phương pháp vu cáo, kích động, tuyên truyền về những bất ổn trong đất liền để chia rẽ các quốc gia đang ủng hộ Việt Nam, đánh tráo với cộng đồng quốc tế về việc ngang nhiên xâm phạm vùng biển của Việt Nam.
Đứng trước âm mưu đó, là người Việt Nam yêu chuộng hoà bình không lùi bước trước những mối đe doạ hiện hữu nói trên, nhưng chúng ta phải hết sức cảnh giác để tránh rơi vào những cạm bẫy của Trung Quốc. Hãy hành động ôn hoà và khôn khéo trong việc bày tỏ tình yêu tổ quốc của mình, tránh trở thành công cụ để những tên lưu manh đầu trộm đuôi cướp, những kẻ bán nước cầu vinh, những tên gián điệp đội lốt lợi dụng.
Việt Nam vĩnh viễn không bao giờ khuất phục trước bất cứ kẻ thù nào.

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

CHÚ KHỰA HD 981 - THÍCH THÌ CHỊ MƯỢT CHIỀU


Mấy hôm nay, ban ngày chị hóng tin tức chiến sự từ Quân uỷ TƯ, chiều tối dắt cún bông đi dạo quanh Dâm Đàm để tư duy về những diễn biến phức tạp ngoài Biển Đông nên không tham gia vào những tranh cãi vô bổ như cách thể hiện lòng yêu nước, cũng như không xuống đường mít-tinh giống nhiều bạn thân chị đang làm.

Có một sự thực cay đắng mà chị và các lãnh tụ, là những người đang hết sức tỉnh táo phải chấp nhận rằng, Khựa đã chọn thời điểm không thể tốt hơn để bước một bước dài trong tham vọng độc chiếm biển Đông bằng cách đưa giàn khoan HD 981 trị giá gần 1 tỉ Mỹ kim vào vùng biển có chủ quyền rõ ràng, thuộc quyền tài phán của Việt Nam. Thời điểm này đây, nước Nga người bạn tốt nhất của Việt Nam suốt nửa thế kỉ qua đang bị thế giới cô lập bởi cách can thiệp thô bạo vào Ukraina. Nga buộc phải bắt tay với Khựa nhằm thiết lập liên minh để đảm bảo lợi ích quốc gia mà bỏ rơi Việt Nam, nơi chẳng mang lại ích lợi gì lớn ngoài tình cảm anh em trong kí ức những người Liên Xô lớn tuổi. Kế hoạch tập trận chung giữa Nga và Trung Quốc tại Biển Đông tới đây là cú sốc cực lớn đối với bất cứ người Việt Nam nào.

Những vấn đề kinh tế nội tại và phí tổn quá lớn vào các cuộc chiến tại Trung Đông và một số quốc gia Nam Mỹ đã khiến nước Mỹ ngày càng trở nên yếu đuối, cách thể hiện trước Syria và Crưm đã không giấu được vị thế đi xuống của đất nước số 1 thế giới này, cộng với chính sách ngoại giao của Việt Nam từ trước đến nay luôn coi Mỹ là đất nước dung túng, tiếp tay cho những thế lực thù địch đã... phát huy tác dụng. Phản ứng chính thức yếu ớt của nữ Phó phát ngôn Nhà trắng về vấn đề giàn khoan của Trung Quốc xâm phạm vùng biển của Việt Nam giống như một cuộc họp báo của siêu mẫu hơn là vấn đề mang tính chiến sự đã nói lên tất cả. Chị thích cách cô í chỉnh gọng kính trắng và vuốt mái tóc vàng óng ả. Địt mẹ, tuyệt đẹp các cô ạ. 

Một vấn đề nữa, Khựa chính là người tài trợ cho cái gọi là chương trình Khám phá đại dương quốc tế theo nghị quyết JOIDES của Quỹ Khoa học quốc gia Mỹ. Quỹ này đã thực hiện việc thăm dò dầu khí tại biển Đông hồi đầu năm nay. Liệu kết quả thăm dò của nhóm nghiên cứu này có liên quan đến việc Khựa đưa giàn khoan vào biển Đông hay không có lẽ chỉ Mỹ và Khựa biết. (Mời gúc)

Không ai có thể ngờ rằng, mới ngay đây, hồi tháng 4 năm nay, trong một cuộc họp các quan chức cao cấp ASEAN-Trung Quốc lần thứ 20 về quan hệ đối tác ASEAN-Trung Quốc và lần thứ 7 về thực hiện tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), tham vấn chính thức về Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) tại Thái lan. Bạn thân chị, thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Quang Vinh vẫn đánh giá cao quan điểm của Trung Quốc về những vấn đề liên quan đến biển Đông. Và gần như ngay lập tức, Trung Quốc đã tráo trở lật mặt. Địt mẹ bọn Khựa. Nhưng các cô phải hiểu, bất cứ nước nào cũng vậy, lợi ích quốc gia mới là tối thượng, những hoan hỉ, hứa hẹn trên bàn đàm phán chỉ là ... ngoại giao mà thôi. Câu "cười xã giao" mà các cô hay nói trong đời thường về một kiểu gặp gỡ hời hợt vô bổ đã phản ánh đúng bản chất những cuộc đàm phán với Trung Quốc bấy lâu nay. 

Quay trở về với thực tại, nơi đầu sóng ngọn gió ngoài biển Đông, chị và các lãnh tụ thừa hiểu rằng, khi Trung Quốc đã cố tình bất chấp các luật lệ quốc tế để đặt giàn khoan xuống biển thì không gì có thể bắt nó kéo về nữa. Việc phản đối, họp báo, kiện tụng tầm quốc gia, hay xuống đường mít-tinh của cần lao chỉ mang í nghĩa tượng trưng về lòng yêu nước và trách nhiệm đối với chủ quyền mà thôi. Tranh chấp nơi đây được Khựa tính toán kĩ lưỡng để chưa biến thành cuộc chiến. Dù vậy, nếu chiến tranh xảy ra trên biển, đó đương nhiên là cuộc chiến bất đối xứng mà thiệt hại chắc chắn sẽ thuộc về Việt Nam, việc này Anh Lãng phò đệ chị đã bi bô nhiều rồi chị không nhắc lại nữa. 

Mạng Lừa đã rẻ mạt, mạng Khựa còn rẻ hơn gấp 10 lần, đừng bao giờ nghĩ việc ăn thua mạng đổi mạng với chúng. Đó là cách làm chị coi là ngu ngốc.

Vậy phải làm thế nào để đẩy bọn Khựa ra khỏi chủ quyền hay chính xác hơn là phá huỷ giàn khoan đắt giá HD 981 khi không được phép nổ ra một cuộc chiến chính thức? Địt mẹ, các cô hỏi chị, chị hỏi ai.

Nhiều í kiến của cần lao cũng đã được lãnh tụ quan tâm như sử dụng tàu cá, người nhái, rải thuỷ lôi ... để quấy rối, phá hoại giàn khoan khủng này. Tuy nhiên, xét về nhiều mặt, đó không phải là những giải pháp tối ưu và khó dứt điểm. Trong lúc vận nước nguy nan, là một công dân Việt Nam yêu nước nồng nàn, dĩ nhiên chị Mượt cũng có giải pháp để góp í với lãnh tụ trong tình hình bế tắc hiện nay.

Năm 2008, lúc chưa thất nghiệp ngồi chém gió trên mạng, chị nhận được một văn bản của FBI Mẽo thông báo cho các văn phòng Interpol về việc Quốc hội Mẽo phê chuẩn Đạo luật ngăn chặn tàu buôn ma tuý - DTVIA (Địt mẹ gúc đi đừng hỏi).

Đạo luật DTVIA xuất phát từ việc cơ quan tình báo Mỹ phát hiện một liên doanh giữa 2 băng đảng buôn lậu ma tuý cực lớn Ý - Colombia đưa hàng trăm tấn ma tuý từ Nam Mỹ vào Mỹ bằng một phương tiện gọi là Tàu lặn tự hành semisubmersible (SPSS). Chúng được tự động phá huỷ khi bị phát hiện. Mời Gúc.

Các SPSSs có nhiệm vụ chuyên chở ma tuý xuyên qua vùng biển rồi vận chuyển bằng đường bộ vào Hoa Kì. Chúng được đánh đắm ngay khi hoàn tất chuyến hàng. Theo ước tính, mỗi SPSS chuyên chở được khoảng 10 tấn cocain và được điều hành bởi tối đa 4 thuỷ thủ. Ngoài ra chúng còn được điều khiển bằng GPS mà không cần bất cứ ai trực tiếp vận hành. Các tàu lặn tự hành semisubmersible có thể chạy với vận tốc 13 hải lí/ giờ và chạy 2500 hải lí liên tục không cần tiếp nhiên liệu. 

Điều đáng lo ngại của các cơ quan hành pháp Hoa Kì là loại tàu lặn tự hành này được thiết kế bằng gỗ và sợi thuỷ tinh, không đèn, tàu được thiết kế ống xả và mặt tàu nổi một phần rất nhỏ gần như ngang với mặt nước để giảm thiểu việc truyền tín hiệu nhiệt đến các hệ thống giám sát và rada cực kì hiện đại của Hoa Kì. Ngoài ra tàu còn được sơn màu xanh nước biển để khó phát hiện bằng mắt thường. Hoa Kì hiện rất lo ngại các băng đảng ma tuý kết hợp với các tổ chức khủng bố cực đoan để chuyên chở chất nổ, vũ khí phá hoại các cơ sở kinh tài. Giá thành sản xuất tàu được các cơ quan Hoa Kì ước vào khoảng 2 triệu Mỹ kim, quá rẻ nếu phục vụ í đồ lớn của chị Mượt. Hehe.

Việc khó khăn là SPSSs được sản xuất tại nhiều công xưởng trên thế giới theo thiết kế độc quyền của các băng đảng, và dĩ nhiên các chính phủ không thể trực tiếp đặt hàng. Vậy, theo í của chị Mượt, nhân báo Tuổi Trẻ đang phát động phong trào đóng góp cho Trường Sa chống giặc, thấy bảo 1 hôm đã được 2 tỉ $ Việt, giao luôn cho Tuổi trẻ thực hiện nhiệm vụ tối mật này.

Còn các bạn đang hăng say giết giặc trên Nét, xin mời hãy đăng kí và ngồi vào trong một semisubmersible lao vào giàn khoan của bọn Khựa. Chị khẳng định, khi Rada của Mẽo còn khó khăn trong việc xác định thì phòng vệ của Khựa sẽ không thể ngăn chặn loại tàu semisubmersible này. 

Bùm. Tổ quốc sẽ âm thầm ghi nhớ công ơn của các bạn. 

Chị thật.

P/S: Giải pháp tối ưu nhất đéo cần TNT, tàu tự hành, chỉ cần góp đủ 1 triệu Mỹ kim thuê chị Mượt ngồi thuyền thúng vác IPad lảng vảng cạnh giàn khoan chém gió biên bài là giàn khoan Khựa bay mẹ một nửa. Hehe. Chị thật.

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

OÁNH ZẮM GIỮA ĐÁM ĐÔNG

Ở đây, chắc rất nhiều cô đã đi máy bay. Nhưng có lẽ hiếm người biết bí mật dưới đây, chị sẽ bật mí cho các cô một điều cực kì thú vị. Hehe.  

Chị hay phải đi công tác ở các vùng miền xa xôi trên thế giới. Mỗi lần ngồi máy bay, nhanh thì 5-7 giờ, lâu thì 12-13 tiếng.  

Và một trong những điều cực hình đối với một người thượng liu, trang nhã, cành vàng lá ngọc như chị là buồn đánh zắm. Khổ nỗi, khi ngồi trên máy bay điều này lại rất hay xảy ra. Dĩ nhiên, chị không thể ngồi giữa các hành khách khác và đánh zắm thối um lên được, đó hầu như là nỗi xỉ nhục với truyền thống vẻ vang của gia tộc chị.  

Để giải quyết vấn đề bức xúc này, chị đã tìm đọc hàng trăm trang tài liệu về các phương pháp hạn chế đánh zắm, như đi ỉa trước khi lên máy bay, hạn chế ăn thịt động vật, chỉ ăn các món ăn từ thảo mộc.... Nhưng hầu như không thuyên giảm. 

Bỗng một hôm, vô tình chị đọc được một tập tài liệu chưa từng công bố. Mọi việc bỗng sáng loà như ánh chớp giữa đêm đông. Từ đó, mỗi khi lên máy bay, việc đầu tiên là chị mượn một chiếc chăn hàng không đắp hờ hững lên bụng và tha hồ zắm zít như chỗ không người, kệ mẹ bọn ngồi xung quanh.   

Chắc các cô đang hình dung một không gian bí bách lẫn mùi zắm phỏng! Hehe. Chị đố cô nào ngửi được mùi zắm trong máy bay đấy. Lạ không?  

Sự thực là không khí trong khoang máy bay khá bí bởi hầu hết hành khách thở bằng không khí được tái chế, lượng khí bên ngoài lưu thông vào chỉ chiếm một lượng nhỏ khí mà các cô thở ra hít vào.   

Để tái chế không khí, các máy bay hiện đại được trang bị lưới lọc diệt vi khuẩn và quay vòng bởi hệ thống điều hoà đặc biệt.    

Hệ thống điều hoà trên máy bay với những lỗ thông hơi cung cấp không khí từ trần xuống phía trên đầu các cô rồi quay lại hệ thống điều hoà dưới sàn, tạo ra một vòng tuần hoàn liên tục, mỗi vòng được xử lí tầm khoảng 3 - 5 phút.    

Tất cả các loại mùi vị, vi khuẩn đều bị hệ thống tuần hoàn khí tiêu diệt nhờ kết hợp không khí trong lành và bộ lọc.   

Cứ như vậy, khí các cô hít vào thì từ trên đầu phun xuống, khí từ đít các cô nhả ra thì hệ thống điều hoà dưới sàn hút đi. Vì vậy, các cô rất khó ngửi thấy mùi zắm trên máy bay, trừ khi các cô tự chùm chăn kín đầu rồi đánh rắm.  

Hay không?  

Hay quá đi chứ, hehe, sau khi đọc bài này của chị, các cô đi máy bay chắc chắn sẽ thoải mái hơn, không còn cảnh gồng mình, mặt đỏ, thắt lỗ đít lại nữa. Các cô cứ tự nhiên thả nếu có nhu cầu. Thậm chí chẳng bởi nhu cầu.  

Tất nhiên đừng để ra bã và kêu to quá. Đó hầu như là một hành vi bẩn thỉu và bất nhã. Hehe.

Chị thật.